Tháng 10 2021
Thô lõm hình hài: “Bầu vú thõng sễ”, cấu hình “thạch nhũ” bào mòn, diễn thể gục ngã bùng nổ! Họ đồng vọng! Họ cùng nhau xoắn vào nhau, họ cùng nhau tương tác quấn vào nhau, biểu hiện điên rồ… số phận cân não? Số phận không quy lụy! Số phận đóng đinh luẩn quẩn một thời, o ép… cứng đơ ý nghĩ, không thể gục! Khối đâm lê thời gian, trái tim khổ đau, lồng thức cô hồn […]
Đối diễn “vô cảm”, đối diễn “thẳng đơ”! Vấn nạn “không ngôn ngữ”! Đâu đây đầy rẫy “người hànhtinh gặp ta”! Chuyện “ngụ ngôn phố huyện”; Ảo ảnh hay nhân ảnh? Trào lộng – phân vân? Tương hợp phù phiếm? Lã chã lập lờ? Phản chiếu tượng trưng? Hờ hờ mong manh, Phải chăng trá ẩn? Phải chăng chấp chới phù du – ẩn dụ mơ hồ? Xoắn nặn vô hình man trá? Ký ức sống chết vật vã… phô […]
Giấc mơ bất tận, cảm giác “bưng quơ” hẫng hụt… trôi quá nhanh – trồi vọng tưởng – tương tác mắc mớ “đóng cọc” – biến hình tổng quan: O ẹp long vong; Cứng đơ “ướp khô khổ hạnh”, oặn vặn giang hồ, “thiên thẹo – phân tâm”… chủ nghĩa “chấp nhận – đã rồi” – đàn ông đàn bà dán nén “chuộc thân”… đớn hèn trốn tránh, diệu đọng “trêu ngươi thiên hạ”- thọc đong một mối! Thút nút […]
Dằn vặt ý nghĩ vẩn vơ, ám ảnh giấc ngủ…“váng tưởng” ca từ nhạc sĩ quá cố Trịnh Công Sơn “Đàn bò vào thành phố” – khối điêu khắc dằn vặt, trắc ẩn: Loạn ẩu, nổ vang: Tiếng bom, pháo rít, nhà cửa tan hoang, những con bò gầy giơ vật vờ hoảng loạn “rồ” trên phố… xô nát ý nghĩ, vặn xoắn ẽo ợt tâm thức, bấn loạn tăng động nỗi niềm… ơ… ơ… thời gian! Nỗi nhớ ấm […]
Đối diễn “vô cảm”! Đối diễn “thẳng đơ”- vấn nạn “không ngôn ngữ”… đâu đây “đầy rẫy” trí tưởng tượng “người hành tinh gặp ta”! Chuyện “ngụ ngôn phố huyện”: Ảo ảnh hay nhân ảnh, phản chiếu tượng trưng! Hờ hờ mong manh, đơ đơ hình nộm, chấp chới phù du – lập lờ, xoắn nặn vô hình – ký ức vật vã – trách nhiệm thân phận cuộc đời? Nhiều khái niệm xin lỗi nhận đúng sai lầm bẻ […]
Người “đong đanh” gắn mình trên khuôn: Trụ chính cột buồm trước gió… đón “mong manh bươn trải”, đón “bấn loạn cuộc đời”… khô cứng “ xác ướp biến thể” – phơi đóng thời gian, ngập ngụa bế tắc – vặn oặn ám ảnh… tấm thân “bố mẹ sinh thành”, “ huyết mạch trời đất bao dung”… trêu ghẹo thái độ, thút nút cảm xúc! Ẩn dụ chuông đồng thức ngộ; bưng quơ phất phơ đồng hiện; Hoang mạc ẩn […]
Ngang ra “nhão nhoẹt”, ngáng “bê bết bòng bong”… “rác rưởi” đồ cũ “cổ lỗ” bỏ đi… đánh đồng ý nghĩ “thấp giá”: Người xem không thấy gì to tát, quá lớn, quá lạ… ồ à; Hoặc tinh tế lạ kỳ thán phục! Ở đây mộc mạc “quê cũ”… liên tưởng nhẹ nhàng âu lo, phảng phất ưu phiền, đong đưa ý nghĩ miền quê khúc chiết… hoang hóa tận diệt, hun hút ý nghĩ bóng tối, giăng đau động […]
Không rõ khối tích, không minh bạch vật hình, không khái niệm chặt chẽ khuôn thước… tất cả lập lờ, nhão ra lập lờ, cắc cớ lập lờ, vô vọng cợt nhả; Hình như hư vô? Hình như “chuông động”; Chân kiềng chống đỡ “một khối lập lờ”… tính tượng trưng gây cảm giác “phân lập tâm lý”, gây “phản biện ý nhận”: Được mất “lạc hướng”? Quả báo “úp mặt”? Bắt đầu hoài niệm? Kết thúc nhận thức? Tri […]
Cường điệu “phi thực” không chỉ động dung hành động “quá mức” – lộ hiện “cơ thể lép tép tận cùng”: Người gập cong ưỡn bụng, khua tay, hai chân khép “mo cau khô đót” – “chặt khúc”… thân buông trống rỗng… chân to bám trụ “ngáo ộp hay điên” – lên khuôn nhân giá, giả nghĩa hình tượng gập gãy mong manh, kiến tạo mong manh “quê mùa” trêu ngươi… đánh đố ý nghĩ: Mặt trái mặt phải, khối […]
Biến dạng “nhân thể quá mức”! Trắc ẩn vô vàn câu hỏi: Tại sao người đàn ông đàn bà “ra nông nổi”? Tại sao“bẹp dúm” đổ nghiêng “quằn quại đói nghèo”? Phiên bản nhân mạng lẩn khuất, kích hoạt cái nhìn bi hài: Khối lép biến dị vô cảm? Mong manh trườn thoát, rông rông thời gian, suy tư bất ổn, nhẫn nhục, nhẫn đắng, đay nghiến, lồng ngược, thút nút – bùng nổ ma quái! Thiên ý có thể […]