Thông Điệp

Không rõ khối tích, không minh bạch vật hình, không khái niệm chặt chẽ khuôn thước… tất cả lập lờ, nhão ra lập lờ, cắc cớ lập lờ, vô vọng cợt nhả; Hình như hư vô? Hình như “chuông động”; Chân kiềng chống đỡ “một khối lập lờ”… tính tượng trưng gây cảm giác “phân lập tâm lý”, gây “phản biện ý nhận”: Được mất “lạc hướng”? Quả báo “úp mặt”? Bắt đầu hoài niệm? Kết thúc nhận thức? Tri giác cuộc đời… tay chân vô đọng, câu thúc, tất cả bó trói khó hiểu, trao lưu phá nhân cách, mấy từ tục tịu văng chửu bừa phứa không đủ diễn cảm, thay đổi cuộc chơi, hệ lụy tương tác không còn số phận cá nhân, số phận dân tộc, cộng đồng – đâu lọ mọ một mình trong bóng tối, phiên bản trút cạn kiệt hồn vía sắc vọng, cả gầm trời chỉ có một con đường sống – đường trước mắt le lói ánh sáng… (Thông điệp vô thường).

Leave a comment